Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014

Chiều thứ 7 tẻ nhạt...

Như mọi lần, nó lại ngồi trước màn hình vi tính và ngẫm xem mình nên làm cái gì sau cả ngày vật vã đi học. Mọi khi nó luôn ở trong phòng lên mạng xã hội hoặc xem tin tức nhưng hôm nay đặc biệt hơn, nó phải ở nhà trông nhà. Nó uể oải lết xuống cái máy tính cũ kĩ đặt ở phòng khách để thỏa mãn cái thói quen không tốt đó.

Không còn một ai trong nhà. Mà nhà của nó lại ở ngay trên con đường quốc lộ. Dù đông người qua lại nhưng nó vẫn muốn thử cảm giác nhà của mình nằm trong một khu xóm nhỏ, chiều chiều lại có mấy đứa nít chạy vòng vòng, các bà cô tụm lại buôn chuyện...như vậy nó mới không cảm thấy lạc lõng. Nhìn giàn dây trầu bà đang cố gắng oằn mình ngăn cản bụi đất từ những chiếc xe container chạy ầm ầm trên đường, nó lại thở dài. Bật máy tính lên, không hiểu sao nó lại muốn nghe nhạc. Có lẽ tại không khí quá ư buồn tẻ nên nó mở mấy bài tình ca Nga.....nhạc từ từ nổi lên.....mang theo giai điệu đặc trưng của đất nước Xô Viết cũ. Trời dần dần tối hẳn. Nó lại đứng dậy kéo mấy cánh cửa sắt, tiếng cửa kêu ken két giữa một bầu không khí yên ắng lại khiến màn đêm càng tịch mịch. Đúng lúc playlist phát đến bài "Tình ca du mục", giai điệu du dương sâu lắng khiến nó lặng người đi đôi chút. Qủa thật cái cảm giác một mình trong căn phòng vắng lặng nghe những bài tình ca thật khiến con người ta tìm về những thứ ẩn sâu nhất trong tâm hồn của mình. Nó ngồi vắt chân trên cái ghế nệm rách mèm nhìn ra ngoài cửa. Cách một lớp kính thủy tinh, nó nhìn thấy được cả một cái màn hình như trong rạp chiếu phim ấy. Màn hình ấy phản chiếu được một chút khung cảnh của cuộc sống về đêm ở một vùng ngoại thành-nơi nó ở. Phía xa xa bên kia đường, có một dì trung niên đang bày trứng vịt lộn cùng mấy chai rượu nếp trắng ra bán. Kế bên là chú xe ôm đang ế khách. Có một bé gái chạy vòng vòng quanh mấy cái bàn thấp, hình như bé là con của dì ấy. Đường càng ngày càng thưa thớt, thỉnh thoảng có vài người đẩy xe ve chai đi ngang qua. Rồi đến cả những bà lão cầm trên tay những giỏ đồ nặng trịch hay những thanh niên nắm tay nhau đi lướt qua. Giai điệu của bản tình ca vẫn vang lên đều đều hệt như nhịp sống lặng lẽ của những con người vô danh. Chúng cứ quay tròn như thế mãi. Rồi nó lại tự hỏi...làm sao con người có thể được giải phóng khỏi cái vòng luẩn quẩn ấy mà đổi đời đây? 

Cơ mà nó mới chỉ là một sinh viên, là một hạt cát rất nhỏ trong vũ trụ. Nghĩ đến đó nó lắc lắc đầu, sau đó nhìn lại vào màn hình máy tính, tắt các bản nhạc Nga đi...mở các bài đang thịnh hành....sau đó lại tiếp tục thói quen vô bổ như thường ngày....Ở ngoài kia, gió vẫn thổi, guồng máy mưu sinh vẫn tiếp tục quay, và ở một góc đường...chẳng ai để ý........có một chiếc lá đã lìa cành.